Tài nguyên dạy học

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Ảnh ngẫu nhiên

DSC01123.jpg DSC01124.jpg DSC014881.jpg DSC01482.jpg DSC014791.jpg DSC01478.jpg DSC01477.jpg BDTD_Hiep.png IMG_0071.jpg IMG_00701.jpg IMG_0069.jpg IMG_0068.jpg IMG_0067.jpg IMG_0066.jpg IMG_00653.jpg IMG_00652.jpg IMG_0064.jpg IMG_00631.jpg IMG_0062.jpg

Sắp xếp dữ liệu

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Liên kết Website

    Giáo dục
    Các trường học
    Tin tức-Thời sự
    Hà Tĩnh

    Diễn đàn Thái Yên

    Chức năng chính 1

    Chức năng chính 2

    Gốc > Trang viết GV và HS > Trang viết Học sinh >

    NHẬT KÍ ĐÊM VẮNG MẸ - Bài viết của em Nguyễn Văn Hiệp – Lớp 9D

    Xem hình 

     

    12 giờ đêm, ngày 19/10/2010

     

    Khi tôi viết bài này, mẹ tôi vẫn đi làm chưa về, chắc giờ này mẹ đang gắng nốt những bước chân cuối ngày để hoàn thành công việc của một ngày lao động vất vả. Đêm nay cũng như nhiều đêm khác mẹ tôi lại đi kéo đồ thuê về rất khuya. Lúc chiều bác xóm trưởng sang thông báo với mẹ tối này ra nhà văn hoá xóm dự mít tinh kỉ niệm ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, vậy mà nghe gọi có chuyến hàng thế là mẹ tôi đành gác chuyện vui lại để mà đi làm cả đêm vậy đó. Mẹ tôi là thế, và những lúc vắng mẹ tôi chỉ biết thầm gọi “Mẹ ơi! Con yêu mẹ!” rồi lại ngồi vào bàn học bài và chờ đến khi mẹ về.

              Tôi yêu mẹ không phải chỉ vì mẹ là người sinh ra và nuôi tôi lớn. Mà trong tình yêu thương ấy có cả niềm tự hào, niềm tin yêu. Mẹ là điểm tựa vững chắc để tôi vươn lên trong cuộc sống.

              Nghe mẹ bảo hồi còn nhỏ, tôi không khi nào chịu rời mẹ, nên khi tôi vừa được 3 tháng mẹ đã phải bồng cả tôi đi đánh đồ thuê. Nhà tôi nghèo nhưng tôi được lớn lên trong tình yêu thương đầy ắp của mẹ. Cho đến khi tôi vào lớp 1 thì bố mất, một mình mẹ lặng lẽ nuôi 4 anh em tôi. Hồi đó 3 anh chị tôi còn nhỏ chưa làm được gì giúp mẹ nên kinh tế gia đình vô cùng khó khăn, mẹ vẫn không một lời than vãn. Mẹ cứ lặng lẽ như một cái bóng chỉ biết đi làm và đi làm thôi. Ngày ấy ai gọi việc gì mẹ cũng nhận làm, mệt mấy nhưng có việc là mẹ vui (mẹ thường nói với chúng tôi như vậy). Cứ mỗi sáng mẹ phải dậy từ khi 2 giờ để đi kéo đồ thuê cả chục cây số,  nhưng gần sáng mẹ đã có mặt ở nhà lúi húi cơm nước cho anh em tôi chuẩn bị đến trường, ăn vội vài miếng cơm mẹ lại lật đật đi đánh đồ cho kịp giờ kẻo đến muộn lại bị trừ công. Tối về làm đủ mọi công việc nhà cơm nước, gà vịt mẹ lại tranh thủ đi làm thuê công việc tráng bánh mướt cho một bà hàng xóm để ngày mai bà có hàng xuống chợ. Công việc của mẹ tôi diễn ra khi sáng sớm tinh mơ và kết thúc khuya như vậy đó.

              Anh em tôi nhiều lúc cả ngày không nhìn thấy khuôn mặt mẹ!!! Và cũng chính vì vậy mà mẹ đã già đi từ lúc nào mà tôi không hay biết. Cho tới một ngày tôi bị ốm, mẹ phải nghỉ ở nhà đi đến tận xóm trên hái mấy thứ lá về cho tôi xông. Ngồi nhìn mẹ lau mồ hôi cho mình tôi mới chợt nhận ra mẹ tôi không còn được như ngày nào nữa. Mẹ gầy gò ốm yếu, da xanh quá. Trán mẹ sao nhiều nếp nhăn, chân tay khô nứt nẻ nhiều Mẹ tôi già nhanh thế ư? Tuổi mới gần 50 mà mẹ tôi già hơn cả bà X tuổi 60 bán hàng đầu ngõ. Mẹ thay đổi ngoài sức tưởng tượng của tôi. Tôi nhìn mẹ, lòng đau quá, tôi ăn bát cháo một cách ngon lành gắng mau khoẻ để mẹ khỏi buồn.

              Ngày tháng trôi qua, cuộc sống ngày một đỡ hơn, các anh chị tôi đều đã tự lo được cho mình, chỉ còn tôi là còn đi học. Tôi đã học được rất nhiều bài viết về mẹ, bài học nào cũng có bóng mẹ tôi. Giờ đây khi mỗi lần nghĩ về mẹ tôi chợt như muốn khóc, lại vừa như hổ thẹn vì đôi lúc mình vẫn chưa thật ngoan, vẫn còn làm mẹ buồn lòng. Cứ mỗi lần vắng mẹ thế này, trong lòng lại muốn làm một cái gì đó để đền đáp mẹ! Nhưng cũng chỉ mới dừng lại được trong suy nghĩ hoặc có chăng chỉ là những bài học có điểm tốt thôi! Nhưng tôi biết như thế là mẹ vui rồi.

              Mẹ ơi! Con không đoán trước được tương lai của mình, nhưng con sẽ cố gắng học thật tốt để con đường phía trước bước chân con vững vàng hơn. Con sẽ yêu thương mẹ, con sẽ sống đúng nghĩa như mẹ đã sống vì con.

     

                                                                                                 Con trai út của mẹ

                                                                                                              H

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Đoàn Xuân Bảo @ 22:43 11/11/2010
    Số lượt xem: 15821
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    NHẬT KÍ ĐÊM VẮNG MẸ

    No_avatarf

    Đúng là một bài viết về mẹ rất hay, càng đọc càng thấy chiều sâu của bài viết ẩn sau từng câu chữ. Ở đây ta bắt gặp một tình yêu thương, một sự thấu hiểu cảm thông chân thành dành cho người mẹ của mình. Bài viết còn rất hay ở cách vào bài, cách chọn tình huống bộc lộ cảm xúc...Thật tuyệt!

    Avatar
    Tôi đã rơi nước măt ngay từ lần đọc đầu tiên, có thể một phần tôi hiểu khá nhiều về hoàn cảnh của em. Từng câu từng chữ chứa đựng một tình yêu sâu đậm em dành cho mẹ! Chứng kiến sự trưởng thành vượt bậc của em trong hai năm làm chủ nhiệm, tôi tin và cầu mong em luôn nỗ lực vươn lên  như mong ước của mẹ.
    No_avatarf
    Có lẽ không ai cầm được nước măt khi đọc bài viết của em Hiệp. Nhìn bề ngoài Hiệp là một học sinh cứng rắn mạnh mẽ . Nhưng bài viết của em chan chứa tình yêu vô bờ bến với mẹ, điều đó không phải ai cũng làm được kể cả chúng ta. Hiệp ơi em đã đọc cho mẹ nghe chưa? Nếu chưa thì em hãy chia sẽ với mẹ đi vì đó là niều vui, niềm tự hào là đông lực giúp mẹ em vượt qua những khó khăn vất vả của một người phụ nữ khi phải một mình nuôi con. Nhưng cô tin rằng có người con như em thì không có gì làm mẹ chùn bước. Mong em hãy cố gắng hơn nữa để mẹ có thêm nhiều nụ cười. 
    No_avatarf

    Sau Khi đọc bài viết này trong long em đầy xúc động tình cảm của anh Hiệp dành cho mẹ va em cũng cảm thấy biết mẹ là ngùi quan trọng ntn. Bài viết thật tuyệtKhócNgạc nhiênNgây thơ

     

    No_avatarf

    Hiệp ơi! Cô là giáo viên dạy môn Ngữ văn lớp 8 đây, hôm nay đọc những dòng chữ viết về mẹ của em cô không sao cầm nổi  nước mắt, cô cũng là người có hoàn cảnh như mẹ em, nên cô thấu hiểu nổi lòng của người vợ khi không có chồng bên cạnh phải gồng mình lên nuôi con một mình, cô may mắn hơn bỡi cô có nghề nghiệp ổn định nên cuộc sống đỡ vất vã phần nào, nhưng mẹ em cũng thật may mắn khi có người con như em, cô mong rồi đây lớn lên con cô cũng sẽ có được những suy nghĩ như em, cô tin khi đọc những dòng chữ này mẹ em sẽ hạnh phúc nhiều lắm, mọi khó khăn mẹ sẽ vượt qua hết vì em. hãy gắng lên em nhé, hãy làm cho mẹ nở nụ cười nhiều hơn

    No_avatar
    TuyệtNgây thơKhóc
    bài viết naỳ rất hay
    No_avatar

    anh hiệp ơi bài víêt của anh qua hay! Làm em xúc động rơi nước mắt.

     

    No_avatar
    anh hiệp ơi!bài viết quá hayKhóc
    No_avatar
    bài viết rất cảm động, nhiều cảm xúc, khiến người khác không kìm đc nước mắt. Khâm phục bạn và tình yêu của bạn dành cho mẹ mình!!!
     
    Gửi ý kiến