Tài nguyên dạy học

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Ảnh ngẫu nhiên

DSC01123.jpg DSC01124.jpg DSC014881.jpg DSC01482.jpg DSC014791.jpg DSC01478.jpg DSC01477.jpg BDTD_Hiep.png IMG_0071.jpg IMG_00701.jpg IMG_0069.jpg IMG_0068.jpg IMG_0067.jpg IMG_0066.jpg IMG_00653.jpg IMG_00652.jpg IMG_0064.jpg IMG_00631.jpg IMG_0062.jpg

Sắp xếp dữ liệu

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Liên kết Website

    Giáo dục
    Các trường học
    Tin tức-Thời sự
    Hà Tĩnh

    Diễn đàn Thái Yên

    Chức năng chính 1

    Chức năng chính 2

    Gốc > Trang viết GV và HS > Trang viết Học sinh >

    NGƯỜI THẦY CỦA TÔI.

     

     

     phan_th_mai_hng_500

     

    Đã bao giờ bạn tìm cho mình một khoảng lặng trong nhịp sống hối hả ngày nay, hay đã bao giờ bạn thu mình vào một góc nhỏ trái tim để rồi tự đặt cho mình những câu hỏi: Bạn sống để làm gì? Khi chết đi bạn sẽ ra sao? Chắc hẳn nhiều người trong số chúng ta chưa từng suy nghĩ về những điều ấy. Chưa! Tôi cũng chưa bao giờ nghĩ về tương lai xa xôi đến vậy. Tôi chỉ biết hàng ngày vùi đầu vào đống sách vở và những cuộc trò chuyện vui vẻ với đám bạn bè. Cho đến khi một người bước vào cuộc sống của tôi thì khi đó tôi mới biết suy nghĩ thấu đáo. Đó chính là người tôi cảm thấy quý trọng và khâm phục - Thầy giáo dạy Mỹ thuật.

     

    Nhìn bề ngoài của thầy có lẽ không ai nghĩ thầy có cái nhìn sâu xa và rộng lớn với cuộc sống đến nhường nào. Tuy hình dáng thầy không đẹp đẽ như bao người bình thường khác nhưng đối với chúng tôi thầy thực sự lớn lao và vĩ đại. Mỗi lời nói thầy phát ra dường như có sức hút lạ lùng. Paul Ranet đã nói: “Mục đích của giáo dục không phải là tạo nên những máy móc, nhưng là tạo nên những con người”. Đúng như vậy! Tôi chưa bao giờ thấy thầy mình than vãn về số phận, chê bai hay ghen tị về vẻ đẹp của người khác. Thầy luôn khiêm tốn, không bao giờ tự ti về bản thân, và ngược lại thầy cũng có chút tự hào và hãnh diện về mình. Thầy dạy chúng tôi luôn biết đặt niềm tin vào chính mình, vì mất niềm tin là mất tất cả. Đừng xấu hổ về vẻ ngoài của bản thân. Hãy biết xóa bỏ những mớ câu hỏi: Sao mình lại không đẹp như vậy? Hay số mình sao khổ thế này?…  Điều đó sẽ làm chúng ta mất tự tin và càng đau khổ hơn. Vẻ bề ngoài chỉ là vỏ bọc và nó dần biến mất, còn những giá trị đích thực trong tâm khảm của mỗi người thì không bao giờ mờ đi trong bão cát của thời gian. Tôi còn nhớ lúc đầu mới vào học lớp 6 với bao bỡ ngỡ, rụt rè lắm, mới nhìn thầy tôi hơi sợ. Nhưng sau khi được nghe thầy giảng bài học đầu tiên, nghe thầy tâm sự từ tận đáy lòng thì ý nghĩ ấy vụt tắt đâu mất. Khoảng cách giữa thầy và trò như rút ngắn lại. Tôi cảm thấy nơi thầy có sự ấm áp đến lạ lùng. Thầy đã dạy lớp tôi kể đến năm này là năm thứ tư. Từ thầy tôi học được bao điều về cuộc sống, cách sống và cách làm người. Thầy cho chúng tôi hiểu về giá trị đích thực của cuộc sống. Thầy cũng thường kể cho chúng tôi nghe về những hoàn cảnh éo le không nơi nương tựa mà thầy từng gặp trong cuộc đời. Thầy muốn mỗi học sinh cần có trái tim bao dung, biết yêu thương, biết rung động trước những mảnh đời bất hạnh.

     

    Người thương người nhưng trời không thương người, một sự thật phủ phàng gần như đã cướp đi người thầy ấy. Số phận của thầy thật nghiệt ngã, thầy không đẹp đẽ như những người khác, thầy chưa lập gia đình,... Người thầy ấy vẫn còn quá trẻ để phải mang trong mình căn bệnh nan y quái ác. Đây thực sự là cú sốc lớn nhất trong cuộc đời tôi. Và có lẽ cũng như với những học sinh khác. Sau khi chữa trị vài tuần, thầy vẫn đến lớp dạy. Thầy vẫn nở nụ cười tươi trìu mến như ngày nào, tuy có phần hơi ngượng nghịu. Thầy gầy đi nhiều quá! Chúng tôi ai cũng thương thầy. Thầy bảo rằng sẽ truyền đạt hết khả năng của mình đến học sinh, sẽ luôn cười và không bao giờ tức giận hay buồn rầu nữa. Thầy tôi thực sự rất can đảm. Thầy biết đối diện với khó khăn phía trước dù biết nó dường như sẽ không thể vượt qua nổi.

     

     

    Thầy là người hùng giữa phong ba bão táp

    Là cha của những đứa học trò mến thương

    Là bến bờ của bao tâm sự trái tim

    Chiếc nôi đưa ta qua cánh cửa cuộc đời.

    Em nghĩ rằng thầy sẽ luôn ở bên

    Xuôi thuyền, rẽ sóng qua dòng chảy thời gian

    Vượt lên khó khăn bước lên phía trước

    Nhưng ý nghĩ ấy bỗng như vụt tắt mất đâu

    Chỉ còn lại mũi dao cứa nát trái tim em.

     

    Thầy không đơn giản là một thầy giáo mà còn là người bạn khi chúng tôi cần sự san sẻ, hay là người cha lúc chúng tôi gặp khó khăn. Một con người đã ngược dòng thời gian mang bao khát vọng tri thức đến với học trò. Ở thầy, tôi cảm nhận được hào quang sáng chói trong trái tim nhân đạo nhỏ bé đang đập liên hồi để duy trì sự sống mong manh trong quãng đường ngắn đang dang dở bao điều.

     

    Đối với bất kỳ ai, đã sinh ra rồi cũng sẽ phải chết đi. Chỉ là việc sớm hay muộn. Tôi biết rằng dù muốn hay không rồi cũng sẽ có một ngày thầy sẽ mãi rời xa chúng tôi, xa bạn bè, người thân, để bước sang một thế giới đẹp đẽ hơn. Không còn đau buồn, nước mắt, không còn ánh mắt khinh bỉ, xem thường của một vài ai đó. Dù có thể mai này thầy trò sẽ phải ở hai thế giới khác nhau nhưng những hình ảnh đẹp về người thầy ấy sẽ luôn chôn chặt trong tận đáy lòng tôi. Tôi ước mơ sau này sẽ thành một giáo viên để tiếp bước, hoàn thành sự nghiệp trồng người mà thầy đã dày công trong cuộc đời nhà giáo.

     

     

    Phan Thị Mai Hương

    Học sinh lớp 9E Trường THCS Bình Thịnh

    Năm học 2012-2013.

    dsc00747_500


    Nhắn tin cho tác giả
    Phan Công Thái @ 08:33 03/12/2012
    Số lượt xem: 25378
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Chúc mừng sự thành công trong bài viết của em Mai Hương lớp 9E.Cười nhăn răng

    Avatar

    Bài viết của em chân thực mà sâu sắc, dung dị mà thật cảm động... Đọc bài thầy nhận ra em lớn hơn tuổi của mình. Chúc mừng Mai Hương đã có một bài viết xuất sắc về tình thầy trò. Đây sẽ là món quà ý nghĩa nhất mà thầy giáo của em nhận được nhân dịp ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11!



    Avatar

     

    Em Mai Hương yêu quý! Thầy cùng nhiều thầy cô khác đã rất xúc động khi đọc bài viết của em. Nhiều người đã không cầm nổi nước mắt vì những gì em viết rất chân thành. Em đã có cách nhìn nhận, cách cảm về những người quanh em thật tinh tế và sâu sắc. Đây thật sự là món quà lớn nhất, niềm hạnh phúc to lớn nhất trong cuộc đời của thầy. Những lời em viết, thầy biết rằng được em nói ra từ tận đáy lòng và thay cho nhiều người. Thầy rất vui vì biết rằng những điều mình đem đến cho học sinh đã không hề là những lời vô bổ. Cám ơn em nhiều lắm! Thầy chúc mừng em vì em đã có những tiến bộ và trưởng thành đầu tiên! Chúc em may mắn và thành công nhiều hơn nữa trong cuộc sống! 

    Thầy.

    No_avatarf

    Chị Mai Hương viết bài này hay thật đó chị đã cảm nhận về người thầy mà chúng em cũng rất kyeeu quý. Thầy là người cha thứ 2 của bọn em, thầy biết quan tâm, chia sẻ những nỗi buồn cùng với chúng em. Tuy biết rằng mình ko qua nổi căn bệnh nan y nhưng thầy vẫn ko mặc cảm mà thầy vẫn cho chúng em những bài học có ích cho đời

     

    No_avatarf

    Bài viết của chị Mai Hương hay thật đó, thật cảm động, nhiều người đã rơi lệ vì tình cảm chân thành mà chị dành cho người thầy yêu quí của chị. Chúc mừng sự thành công của chị!!!! Nháy mắtCười nhăn răngXấu hổKhóc

    No_avatar

    Chị Mai Hương viết thật cảm độngKhóc! nhờ chị mà em hiểu hơn về thầy. Chúng ta sẽ cùng chúc cho thầy có thêm nghị lựa để vượt qua bệnh tật và rồi sẽ lại mang đến cho chúng ta những giờ dậy bổ ích nhé!

    No_avatar

    Chị Mai Hương viết hay thật đó, nhiều người cũng rất muốn viết về thầy ấy nhưng có lẽ là không đủ can đảm. Em mong chị viết thêm được nhiều bài nữa!!!

    No_avatar

    Chị Mai Hương ak chị viết hay quá , bài viết làm cho bao người không cầm được nước mắt. KhócXấu hổ cảm động quá. Em chúc mừng chị. Cười nhăn răng

     

     

    Avatar

    chị hương ơi bai viết của chị thạt cảm đọng Khóc em thay có biết bao người viết về thầy nhưng có lẽ đay là bài viets mà em cảm tháy hay nhất , xúc đong nhất

     

    No_avatar

    bài viết của bạn hay quá mai hương ak!chắc chắn thầy cũng rất vui khi có một học trò như bạn

     
    Gửi ý kiến