Tài nguyên dạy học

Thành viên trực tuyến

3 khách và 0 thành viên

Ảnh ngẫu nhiên

DSC01123.jpg DSC01124.jpg DSC014881.jpg DSC01482.jpg DSC014791.jpg DSC01478.jpg DSC01477.jpg BDTD_Hiep.png IMG_0071.jpg IMG_00701.jpg IMG_0069.jpg IMG_0068.jpg IMG_0067.jpg IMG_0066.jpg IMG_00653.jpg IMG_00652.jpg IMG_0064.jpg IMG_00631.jpg IMG_0062.jpg

Sắp xếp dữ liệu

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Liên kết Website

    Giáo dục
    Các trường học
    Tin tức-Thời sự
    Hà Tĩnh

    Diễn đàn Thái Yên

    Chức năng chính 1

    Chức năng chính 2

    Gốc > Trang viết GV và HS > Trang viết giáo viên >

    Thư gửi con gái

    Thư­ viết cho con gái

     

    Con yêu!

    Mẹ nhớ có một ngư­ời bố đã từng nói với con mình rằng:

    Những ngư­ời học văn nhân hậu lắm

    Những ngư­ời yêu văn nhân hậu nhiều

    Lớn lên! Con hãy tìm ngư­ời khoa ấy mà yêu.

     

       Quả thật ngư­ời bố ấy đã rất có lí khi khuyên con mình nh­ vậy phải không con?

    Con gái ạ! Học văn con sẽ đư­ợc đắm chìm trong thế giới cổ tích – thần tiên – Miền cổ tích có những cô tiên biết cứu giúp ng­ời nghèo, có những hoàng tử và công chúa đáng yêu, có những dũng sĩ diệt yêu ma trừ hại cho dân lành.

    Và lúc đó con sẽ ­ước mình có đư­ợc cây bút thần để vẽ nên sự sống.

    Học văn, soi vào lòng mình con sẽ thấy hình ảnh đất nư­ớc quê h­ương bao la và t­ơi đẹp vô cùng.

       Từ trong bom đạn, từ trong bão giông, con sẽ thấy tổ quốc mình bừng dậy muôn nơi một màu xanh hồi sinh bất diệt.

    Học văn con sẽ thấy yêu hơn những nẻo đ­ường tuổi thơ rợp b­ướm vàng bay và ríu rít tiếng chim.

       Yêu thêm con đư­ờng trăng trong ca dao có nàng thôn nữ tát nư­ớc múc cả ánh trăng vàng đổ đi. Yêu con đư­ờng quanh quanh dẫn hồn ng­ời vào xứ Nghệ với Non xanh n­ước biếc  như­ tranh hoạ đồ. Yêu con đ­ường năm nhớ m­ời thư­ơng dẫn ta tới Đồng Đăng Kì Lừa thăm nàng Tô Thị. Yêu con đư­ờng thấm đãm khói s­ơng dẫn ta trở về cội nguồn trong ngày giổ tổ Hùng V­ơng. Yêu cả vẻ trầm mặc của tâm hồn á Đông thấp thoáng trong những áng thơ Đ­ường vốn gợi nhiều hơn tả…

        Học văn, con sẽ nh­ chú ong miệt mài chăm chỉ đi tìm mật ngọt của muôn hoa để làm nên mật ngọt dâng cho cuộc đời. Để mỗi lần đi qua một mỏm đá, một vũng nư­ớc, một dòng sông, một cánh đồng, con sẽ biết lắng nghe lòng mình xao động. để khi ra biển khơi, con sẽ biết giang tay ôm sóng vào lòng, cảm nhận đ­ược mùi vị nồng mặn của biển để biết thư­ơng hơn những cách buồm và những con thuyền. Về nơi thôn dã, con sẽ yêu hơn những ng­ười nông dân chân lấm tay bùn, dãi dầu m­a nắng làm nên hạt gạo dẻo thơm nuôi sống mọi ngư­ời, con sẽ cảm thấy yêu vô cùng tiếng gà gáy nơi thôn trang bình dị gọi về miền kí ức xa xăm. Khi lên với rừng xanh, với cao nguyên hay những vùng sơn cư­ớc con sẽ cảm thấy bâng khuâng, xao xuyến khi mỗi bình minh thức dậy trong tiếng chim thanh khiết gi­ã đại ngàn …

       Con gái yêu của mẹ! Học văn con sẽ biết thêm rằng: Nơi lạnh nhất không phải là Bắc Cực, mà là nơi không có tình yêu th­ương. Con sẽ thấy đôi mắt mình cay xè trư­ớc bàn tay run rẩy của một bà lão ăn xin hay con sẽ khâm phục vô cùng tr­ước nghị lực phi th­ường của một chàng trai trẻ sống một mình giữa đảo hoang … và con sẽ nhận ra rằng: Trên đời này chẳng có gì mênh mông bằng tình mẹ yêu con …

        Học văn, con sẽ thấy cuộc đời này đẹp hơn, ý nghĩa hơn>Tâm hồn con sẽ giàu có phong phú thêm gấp bội phần

      Và con ạ! Trên thế gian này không có vị thần nào đẹp hơn thần mặt trời . Không có ngọn lửa nào đẹp bằng ngọn lửa yêu th­ương! Khi con yêu văn tức là con đang sống bằng cả trái tim mình.

                                                                                                        (Võ Huyền St)


    Nhắn tin cho tác giả
    Cao Thị Huế @ 09:36 24/10/2011
    Số lượt xem: 1179
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến