Tài nguyên dạy học

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Ảnh ngẫu nhiên

DSC01123.jpg DSC01124.jpg DSC014881.jpg DSC01482.jpg DSC014791.jpg DSC01478.jpg DSC01477.jpg BDTD_Hiep.png IMG_0071.jpg IMG_00701.jpg IMG_0069.jpg IMG_0068.jpg IMG_0067.jpg IMG_0066.jpg IMG_00653.jpg IMG_00652.jpg IMG_0064.jpg IMG_00631.jpg IMG_0062.jpg

Sắp xếp dữ liệu

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Liên kết Website

    Giáo dục
    Các trường học
    Tin tức-Thời sự
    Hà Tĩnh

    Diễn đàn Thái Yên

    Chức năng chính 1

    Chức năng chính 2

    Gốc > Đến với bài thơ hay >

    Sông Thao

    Sông Thao thêm một lần tôi tắm
    Thêm một lần tôi đến để rồi đi
    Gió cứ thổi trống không ngoài bãi vắng
    Tôi nhìn em để không nói năng gì

    Tôi gửi lại đây cái buồn vô cớ
    Để mang về cái nhớ bâng quơ
    xin chớ hỏi tại làm sao như vậy
    Tôi vốn không rành mạch bao giờ

    Em đưa tiễn bước chân gìn giữ lắm
    Hạt mưa dùng dằng ngọn cỏ ven đê
    Yêu mến ạ xin đừng buồn em nhé
    Giòng nước trôi đi, giọt nước lại rơi về...

                                   Nguyễn Duy

    Lời bình của Vũ Nho

    Con sông là cái cớ, là cái đinh để nhà thơ treo bức tranh tâm trạng của mình. Dễ hiểu vì sao dòng sông Thao, sông rất cụ thể, đoạn sông Hồng chạy qua Phú Thọ ở trong thơ Nguyễn Duy lại trở nên "phổ quát" như mọi dòng sông : Có bãi vắng, có con đê, và có thể xuống tắm, nghĩa là sông Thao cũng không "rành mạch" là sôngThao. Nó chỉ còn như một biểu tượng sông. Tác giả vốn ưa chuộng "không rành mạch" (Như anh sắp hồn nhiên tự thú) nên ngay câu thơ đầu tiên đã lấp ló sự không rành mạch đó.
                 Sông Thao thêm một lần tôi tắm
    Vậy trước đó đã có bao lần, hay cái lần "thêm" này lại cũng là lần đầu, cộng với "n" lần của người thiên hạ ? Lại còn thêm một lần "đến để rồi đi". Có những người dẫu có "đến- đi" vài chục lượt nhưng chẳng nhớ gì. Và sông Thao cũng không còn nhớ họ. Riêng Nguyễn Duy dẫu chỉ đến "thêm" một lần thôi, nhưng nhà thơ sẽ nhớ một đời. Còn người sông Thao không bao giờ quên nổi. Đúng hơn là người sông Thao không sao quên nổi.
                 Đến để rồi đi
                 Nhìn em để không nói năng gì
    Cái việc đến để rồi đi (mà không ở lại) là lẽ thường. Còn việc nhìn "để không nói năng gì" thì lại là một sự bất thường-một cách có chủ ý, một sự cố tình. Anh có thể láu lỉnh như khi trên Đà Lạt : "Tôi lơ đãng nhìn em nhìn lơ đãng" (Đà Lạt một lần trăng). Phải chăng, vì "em" ở sông Thao đã khiến chàng thi sĩ không rời mắt được, nhất là khi bãi vắng chỉ toàn gió thổi.
    Chưa có gì đâu. Cái buồn gửi lại chỉ là cái buồn vô cớ. (Kiểu "Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn" – Xuân Diệu) Cái nhớ mang theo là cái nhớ bâng quơ. Nguyên nhân ư ?  Câu trả lời khá mơ hồ "Tôi vốn không rành mạch bao giờ". Nhưng người đọc đâu cần hỏi nữa. Sự tình không phải là không rõ. Buồn vì phải xa sông Thao, xa người sông Thao. Nhớ là nhớ về đối tượng ấy cùng những phút giây này.
                 Em đưa  tiễn bước chân gìn giữ lắm
                 Hạt mưa dùng dằng ngọn cỏ ven đê
    Mưa "dùng dằng" hay chính sự bịn rịn dùng dằng của họ khiến cho mưa nhuốm màu tâm trạng. Rồi cái anh nhà thơ "không nói năng gì" ở trên kia, lúc này đã phải bật thốt ra :
            Yêu mến ạ xin đừng buồn em nhé
    Như vậy cái buồn, cái nhớ có duyên cớ hẳn hoi chứ đâu phải bâng quơ. Mà thôi, cứ bâng quơ thế mới hay chứ "rành mạch" quá thì chả cứ gì tác giả mà nhiều người chúng ta cũng... không muốn lắm.
    Hình như trong đời ai ai chẳng có một đôi lần bâng quơ. Có điều, chỉ riêng với thi nhân thì những bâng quơ, những vô cớ ấy thành tâm trạng rồi chuyển hóa thành  thơ. Và như thế chắc sẽ càng có nhiều người nhớ, nhiều người thuộc câu thơ Nguyễn Duy đọc xuôi hay đọc ngược: Em nhé, xin đừng buồn yêu mến ạ! 


    Nhắn tin cho tác giả
    Đinh Xuân Đông @ 20:12 03/01/2014
    Số lượt xem: 2366
    Số lượt thích: 1 người (Đinh Xuân Đông)
    Avatar

    thêm một lần tôi đến để rồi đi

    Avatar

    Lời bình bài thơ "Sông Thao" của Vũ Nho

     
    Gửi ý kiến