Đêm buồn tại Old trafford
"Manchester United đã bị loại. Có thể lời của Mourinho chỉ như một hình thức an ủi khách sáo, nhưng nó cũng chứa đựng những ẩn ý lắng đọng. Real Madrid gần như bất lực trước những chiêu bài của Sir Alex Ferguson, và chỉ có "quyết định điên rồ" của Cakir mới tạo cho họ điều kiện tuyệt vời để đi tiếp. Chúng ta tiếc nuối, vì “đội bóng hay nhất” đã thua, thua một cách không tâm phục." "Có tiếc hay không, những người từng mừng khi thấy cặp đấu Madrid – United xuất hiện sớm?" |
Trở về tuổi thơ của cậu bé nghèo đến từ đảo Cape Verde của châu Phi, Nani đã phải sống trong khu ổ chuột với tỉ lệ tội phạm cao nhất nhì thế giới khi nhập cư trái phép đến Bồ Đào Nha. Ở độ tuổi từ 15 đến 30, có đến 30% số dân ở khu vực này dính đến tiền án tiền sự. Santa Filomena - thị trấn nghèo ngó sang bên kia đồi của siêu đô thị Lisbon, là nơi chàng tiền đạo cánh của United từ lớn lên và đấu tranh cho cuộc sống.
Sống ở điều kiện sống dưới mức chấp nhận được, Nani vẫn âm thầm theo đuổi giấc mơ từ bé. Không nhiều người biết rằng để thi đấu tốt bằng cả hai chân, Nani đã phải khổ luyện bằng cách cấm mình sử dụng chân phải khi thi đấu với bọn trẻ cùng khu phố. Nani đã tâm sự rằng có lúc cuộc sống khó khăn đến nỗi anh phải lang thang và đi ăn trộm hoa quả để ăn cho qua bữa. Điều đó rất xấu! Anh biết! Nhưng đó là việc anh cần phải làm để tiếp tục duy trì cuộc sống.
Nani lớn lên và trưởng thành trong một môi trường khó khăn như thế. Nhưng chưa bao giờ anh ca thán về số phận trớ trêu - một số phận thách thức sức mạnh ý chí anh trong nhiều năm liền. Đổi lại cho Nani, cuối cùng anh cũng đã chạm vào những giấc mơ của mình, tiếp tục bước đi trên con đường đầy máu và nước mắt nhưng vẫn không bao giờ từ bỏ hi vọng vươn lên.
Khi Nani bước ra khỏi đường hầm sân Old Trafford, anh đã không ngừng rơi những giọt nước mắt cay đắng cho số phận của mình. Nani dường như hóa điên sau chiếc thẻ đỏ, anh liên tục gọi điện thoại về nhà cho từng người thân một để hỏi rằng anh có làm gì sai không? Một câu hỏi làm nhiều người phải suy nghĩ nhưng có lẽ không ai có thể phân định. Đơn giản đó chỉ là một dấu hiệu của số phận nghiệt ngã.
Có những người sinh ra đã trở thành tâm điểm của mọi sự vinh quang. Họ chỉ cần một chút may mắn và trở mình đúng thời điểm là sẽ tự biến mình thành một siêu sao với vô vàn thành công rực rỡ. Nani không phải là một cầu thủ thành công theo nhiều nghĩa dù cho con đường thực hiện ước mơ của anh đã trải qua quá nhiều đắng cay. Chấn thương trong trận đấu hôm Chủ nhật trước Chelsea có lẽ chỉ là một dấu hiệu tàn khốc nữa của số phận. Hãy tin tôi đi, anh đã quá quen với sự nghiệt ngã đó.
Người ta luôn có hàng tá lí do để đánh khuỵu bạn xuống trước ngày Chủ nhật nhưng rồi bằng cách nào đó, ngày Chủ nhật luôn là một ngày được ưa thích nhất trong tuần. Thành công không phải là cách thưởng thức hạnh phúc duy nhất. Với Nani, ta học được rằng: Đứng dậy sau khi bị quật ngã nhiều lần cũng là một thứ hạnh phúc trong cuộc sống khó khăn.
Điệu santo anh mang từ thị trấn Santa Filomena vẫn còn chờ đến ngày anh từ bỏ những giọt nước mắt, Nani à!
Đinh Xuân Đông @ 08:26 12/03/2013
Số lượt xem: 814
- Đôi điều nói với sinh viên trong ngày ra mắt TTSP (01/03/13)
- Đêm trắng (01/03/13)
- 'Điều đau đớn nhất' đối với đại tá Dương Tự Trọng (26/02/13)
- Bộ trưởng đi chân đất và làm cách mạng giáo dục. (21/02/13)
- Hãy hỏi “Tại sao”, đừng hỏi “Thế nào” (14/02/13)


Điệu santo anh mang từ thị trấn Santa Filomena vẫn còn chờ đến ngày anh từ bỏ những giọt nước mắt